Chẳng phải đôi khi, mà là dường như luôn luôn, những nơi ta chỉ ghé một chút lại là nơi ta lưu luyến nhất.
Nếu ta có một bức tranh cổ miêu tả cảnh sông theo trường phái Ấn tượng, rồi đặt vào đó những con tàu và ngọn tháp hiện đại, ta sẽ được bức ảnh này đây.
Thật không dễ để bắt đầu viết về một chuyến đi sau nhiều tháng bận rộn với guồng quay cuộc sống, và khi ta nhìn nhận nó không còn quá đặc biệt để có cảm hứng viết lách nữa. Quy trình du lịch - chụp ảnh - viết bài nhọc nhằn này hoàn toàn không được trả công, và trong thời đại những con bot AI hằng ngày vẫn dội bom traffic và đào xới thông tin, động lực duy nhất còn lại của mình khi viết chính là kịp giữ điều gì đó mà sau này còn nhớ về - một thời độc hành ngang dọc ấy.
Mình sẽ bắt đầu series bằng bài viết về Rabat - thành phố ít khách du lịch lui tới khi đặt chân đến Maroc. Rabat đã tặng mình nhiều hơn mình tưởng, không phải là một đô thị hiện đại xô bồ, đó là một thành phố dịu dàng, xinh xắn, nơi mọi thứ đều vừa đúng điểm ngọt lý tưởng. Và tất nhiên, Rabat làm mình nhớ đến Sur, khi những kỷ niệm với hai thành phố này trùng hợp đến khó tin.
Thú thực thì khi lên kế hoạch chuyến đi, những địa điểm như Rabat mình vẫn hay gọi là điểm ‘điền chỗ trống’: từ Marrakech di chuyển tới Chefchaouen bằng một chuyến bus là quá lâu, nên còn gì tốt hơn khi ta dừng chân một hai ngày ở lưng chừng?
Và ngay cả như vậy thì hành trình này cũng đã khá dài rồi: mình phải thức dậy sớm từ 5 giờ sáng để chuẩn bị ra Bến xe CTM Marrakech (xém bị lỡ chuyến vì nhân viên thông báo toàn bằng tiếng Pháp). Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 sáng, ghé ngang Casablanca, và mãi tới 12:30 trưa nắng mới đến nơi. Nếu không có gì bỏ bụng, hoặc nếu cảnh vật bên cửa sổ không đủ thú vị, bạn sẽ gà gật trong hẳn năm tiếng (nhưng cảnh thì thật đẹp).
Xe bus bon bon trên Cao tốc A3 Casablanca - Agadir, vượt qua những dãy núi thấp với đỉnh tròn thoải và những cánh đồng trên đất đai khô cằn của bình nguyên Maroc Meseta.
Điều thú vị bên cửa sổ đó chính là cảnh vật có vẻ cằn cỗi này, vào một buổi sáng mùa thu cuối năm, được bao phủ trong màn sương mù dày đặc. Xe như đang lao vun vút giữa những làn mây, với người du khách, nó là hiện tượng kỳ ảo, với người bản địa, chuyện hằng ngày mà họ đã quá quen.
Hành trình kết thúc tại Bến xe Rabat (Gare Routière Rabat), một kiến trúc ấn tượng, một nhà ga sạch đẹp và tiện lợi bậc nhất Maroc mà mình được trải nghiệm. Bụng đã reo nên mình ghé khu nhà hàng tại tầng hai của bến xe, cũng khá vắng vẻ. Đã trải qua vài ngày ở Maroc nên mình quyết định ăn một món an toàn, món kebab kèm khoai tây, nhưng thực sự là thêm một lần thất vọng với ẩm thực nơi đây - chúng được xếp trên một lớp nui và salad lạnh trông không hòa hợp chút nào.
Taxi ở Rabat là một điểm cộng, không hề có hét giá, đồng hồ mét đàng hoàng và giá cũng rẻ nữa. Chiếc taxi màu xanh đưa mình lướt nhanh trên Đại lộ Hassan II thẳng tắp, vắng vẻ với những dãy nhà ngăn nắp hai bên đường. Chiếc homestay của mình nằm trong một căn hộ nhỏ tại góc giao lộ Đường Zanzibar và Đường Athens, và người gác cổng là một chú mèo cam nấp sau vali mình tránh nắng. Tuy chiếc thang máy có phần cổ lỗ nhưng phòng được trang trí tông màu xanh rất xinh, với một ban-công ngắm về phía đại dương xanh ngắt - mặc dù mình không có mấy thời gian để tận hưởng chúng.
Sau một giấc ngủ ngắn để nạp lại năng lượng, mình bắt xe máy inDrive tới Medina nằm trong khu vực du lịch chính của thành phố. Người tài xế không nề hà dừng xe để mình bước xuống chụp những bức ảnh đầu tiên của Đại Tây Dương tại Rabat - và cảnh biển ở đây thì quả không có gì để thất vọng: ngăn cách giữa con đường uốn lượn bên bờ với đại dương bao la là một hành lang công viên với những bãi cỏ và hàng cọ xanh rì.
Hoặc do mình đã khá mệt sau chuyến bus dài, hoặc là mọi người vẫn còn uể oải trong giấc trưa say nồng mà mình thấy Medina của Rabat không thú vị lắm, nhưng dù sao thì nơi đây cũng ngăn nắp và bớt nhốn nháo hơn nhiều lần khi đặt cạnh Marrakech. Trùng hợp là khi tại Sur mình cũng ở một phòng homestay, cũng ghé khu chợ Souq đầu tiên, và sau đó là hối hả ra biển đón hoàng hôn.
Rabat thật sự xinh đẹp khi ta rảo bước bên bờ Sông Bou Regreg (أبو رقراق) - nơi những con thuyền và ca-nô duyên dáng lướt nhẹ trên mặt nước xanh ngắt, và nhìn phía xa trong nội địa, nổi bật hình dáng tựa phi thuyền của Tháp Mohammed VI bên bờ Salé, tòa nhà cao nhất Maroc. Ồ bạn có biết kiến trúc cao thứ hai ở Maroc không? Đó chính là Thánh đường Hassan II nổi tiếng ở Casablanca.
Mấy thanh niên Maroc đang tắm thì thấy máy ảnh cũng muốn vào khung hình, khác hẳn với những chủ tiệm luôn tránh ống kính.
Đã gần tới giờ mặt trời ngả bóng, mình leo từng bậc thang để tới đài quan sát trong khu vực thành cổ.
Mới bước vào đã thấy mèo, rất nhiều mèo nằm vô tư lự dù cho hàng đoàn du khách rảo bộ xung quanh chúng.
Xung quanh mình là những bức tường sơn trắng và xanh, những cửa hàng nhỏ nhắn thanh lịch của thành cổ. Nếu nhìn từ phía ngoài thành, nom chúng chẳng khác gì một Santorini thu nhỏ.
Mình không biết dùng từ ngữ nào để tả hết cái không gian náo nhiệt và rộng mở lúc đó. Người cười người nói, người rao bánh, mấy cậu thiếu niên chơi tâng bóng, những cặp đôi trẻ trung và những vị khách từ phương Tây.
Phóng hết tầm mắt, phía tây là mặt trời đang trình diễn tiết mục hoàng hôn tuyệt vời ngay trên ngọn Hải đăng Rabat, phía đông là mặt đại dương xanh thẳm, với bãi cát trắng nô nức người đang sưởi nắng và thư giãn.
Lên lên xuống xuống, không thể bỏ lỡ từng khoảnh khắc, từng góc nhìn. Con người tham lam này chỉ có duy nhất một buổi chiều với chiếc hoàng hôn Rabat này mà thôi.
Những đường nét cong mềm mại dẫn về ngọn hải đăng, và ánh mặt trời được làn sương nước từ mặt biển Đại Tây Dương làm cho dịu dàng hơn:
Và mình gọi đây là khoảnh khắc ‘Love Like This’, khi mặt biển ánh lên những tia nắng dát vàng.
Khi trời đã ngả tối, máy ảnh không còn thu được những tấm hình đẹp nữa là lúc mình bắt xe máy inDrive trở về nhà. Mình có cảm giác những tài xế ở Rabat rất thiện tính, dù chuyến xe ngắn chỉ 10 - 20 MAD, thậm chí phải vòng lại khá xa để bắt khách, họ vẫn trả lại từng đồng xu lẻ tiền thừa.
Nhưng lúc này cơ thể đã thấm đòn sau hành trình dài và cái nắng gió chiều ở đây. Ăn tạm tô mì ăn liền mua ở siêu thị nhỏ gần đó và chui vào chăn rên hừ hừ, quả du lịch chưa bao giờ là chữa lành cả.
Cũng như Sur, một buổi chiều đẹp, một buổi tối không khỏe, tuy nhiên mình vẫn còn một buổi sáng để dạo chơi thành phố xinh đẹp này.
Từ nhà mình bắt xe ra Lăng Mohammed V, xe chạy dọc đại lộ ven biển và Sông Bou Regreg, một cảm giác khoan khoái cực kỳ khi ta thấy mặt biển xanh phía xa xa, ta thấy những toa xe điện ngược xuôi giữa đôi bờ Rabat và Salé, và ánh bình minh rọi khắp những hàng cây ven sông. Mình dường như không còn nhớ tới trận ốm tối qua nữa.
Phía trước lăng là Quảng trường Hassan, nơi ta thấy tàn tích của một thánh đường Hồi giáo chưa bao giờ được hoàn thiện, với 348 cột đá và Tháp Hassan cao 40m còn dang dở. Theo dự định ban đầu ngọn tháp này sẽ cao hơn 60m, nhưng công trình này đã dừng xây dựng từ năm 1199 khi vị Khalip al-Mansur của triều đại Almohad qua đời. Những gì bạn thấy ngày nay đã có hơn tám thế kỷ tuổi đời rồi đấy.
Mình tản bộ dọc con đường ban nãy để xuôi xuống dốc về phía biển. Bên phải mình là công viên ven sông lấp lánh dưới ánh ban mai cùng tòa Tháp Mohammed VI tráng lệ lờ mờ trong sương. Tuyến đại lộ phía dưới uốn một đường cong trước khi bắc ngang qua Sông Bou Regreg. Những đoàn xe điện cứ ngược xuôi lướt ngang trước mặt. Đôi khi ta bắt gặp những chú mèo hoang và những người dẫn chó đi dạo dưới bóng cây xanh mướt.
Trên mặt sông tĩnh lặng, những chiếc thuyền neo đậu đủ màu sắc, mọi thứ trông thật yên bình.
Trước khi chia tay Rabat, mình dừng lại một lát bên bờ Đại Tây Dương để cảm nhận được vị biển khi những làn sóng ùa ập đánh vào vách đá.
Ở phía xa, có đôi ba người đang câu cá đầy nhẫn nại. Và cũng không thể thiếu những cánh nhạn biển chao lượn. Biển này không thể tắm được, nhưng là để chill: ta dành thêm chút thời gian ngắn ngủi để hòa mình vô cái không gian này, và nhìn thế giới bằng chính đôi mắt trần, không qua màn hình hay ống kính.
Vậy là chuyến đi ngắn ngủi đã kết thúc, trở về phòng, soạn đồ rồi lại tiếp tục hành trình bus dài đến Chefchaouen. Chắc chắn Rabat là nơi đáng nhớ nhất của mình trên đất nước này rồi.
Bài viết này là một phần của series Maroc.
Zuyet Awarmatrip là một định danh phụ trợ trong hệ sinh thái cá nhân của Zuyet Awarmatik, chuyên về mảng du lịch và nhiếp ảnh.
Mình là một người Việt, tự đặt biệt danh là một Đông-ba-lô ung dung tự tại, bên cạnh nghề chính là một kỹ sư phần mềm mảng UX. Không phải là một freelancer hay người du mục thời kỹ thuật số, trang web này chỉ để lưu lại những gì mình đã trải qua thay vì để chúng chìm vào quên lãng. Đồng thời mình cũng mong những chiếc ảnh sẽ mô tả được sự đa sắc của thế giới trần tục này.
Mình đã chờ đợi đủ lâu để được đặt bài hát này vào đúng nơi mà nó hợp vibe nhất: một ánh chiều vàng, những bóng người trong làn sóng và gió.