Casablanca
Chỉ cái tên thôi cũng đủ khiến cho mọi du khách đặt vé đến càng thêm rạo rực trong lòng. Một chiếc tên đẹp, một thành phố xinh.
Thánh đường Hassan II
Có những kiến trúc đồ sộ khiến ta sửng sốt, nhưng đồ-sộ-và-được-trang-trí-tỉ-mỉ thì làm ta mê mẩn mãi không rời.
Trước khi viết, mình phải cố nhớ lại xem lý do đi Maroc là gì nhỉ? À không, chẳng có lý do gì mấy, chỉ vì vé máy bay lúc đó bỗng nhiên rẻ hơn so với bình thường, nhưng đó là một chuyến bay hành xác, tất nhiên rồi. Từ Sài Gòn bay đến Singapore, check out hành lý và tự transfer qua hãng Saudia tới Casablanca quá cảnh ở Jeddah, đó là gần 30 tiếng từ lúc tạm biệt nhà cho đến khi yên vị ở phòng khách sạn. Các chuyến bay đến Jeddah đều có đặc điểm chung là hành khách phần đông đều đi hành hương, đến giờ họ sẽ cầu nguyện ở khu vực dành riêng gần đuôi máy bay, còn khi gần tới nơi họ sẽ thay trang phục chuẩn bị thẳng tiến Mecca luôn. Bạn cũng không nên quá ngạc nhiên khi thấy nhà vệ sinh ướt hơn so với những chuyến bay thông thường, cũng từ đặc điểm của việc bay hành hương này.
Tại Singapore mình được một chị người Malaysia bắt chuyện, chị này đi du lịch một mình vòng quanh Nam Mỹ những hẳn ba tháng, không phải ai cũng có đủ thể lực để đi lâu như vậy. Mình cũng thăm thú Changi một vòng và thử lại những món thân thuộc ở bển ngày xưa như cơm gà hay nước barley, và rõ ràng là giá cả đã đắt hơn trước rất nhiều rồi.
Casablanca là điểm đầu tiên kiêm cuối cùng của hành trình Maroc của mình. Chắc chắn một điều, tên thành phố cũng là một phần của cảm hứng du lịch lần này. Một cái tên đẹp, phải không nào? Một bài hát thân quen mà ai đến Maroc cũng phải bật replay trước khi đi.
Dù sao thì, mình cũng đã phá kỷ lục hành trình bay dài nhất để đặt chân tới điểm xa nhất về phía tây từ trước đến giờ.
Những con phố bước ra từ trong phim
Sau khi đáp xuống Sân bay Mohammed V ở Casablanca (mọi thứ đều được đặt theo tên vị vua này!) và chờ qua hải quan tương đối lâu (so với du khách từ nước khác, tay hải quan nhìn đi nhìn lại cuốn hộ chiếu đến phát chán), mình lại tiến hành quy trình quen thuộc: đổi tiền, mua SIM và chạy ra nhà ga xe lửa để về trung tâm thành phố. Sân bay không đẹp lắm, và bạn cũng chỉ nên đổi một ít tiền ở sân bay thôi vì tỉ giá khá tệ so với bên ngoài; SIM thì khá dễ chọn khi có tới mấy cửa hàng cạnh tranh nhau, mình mua của inwi vì những cô gái đứng quầy rất xinh, đây vẻ đẹp của người Maroc ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Từ sân bay đi trung tâm thì cách tốt nhất là bằng xe lửa, giá vé chỉ tầm 40-50 MAD tùy vào hạng ghế và điểm đến của bạn là Ga Casa Voyageurs hay Casa Port mà thôi; nếu khách sạn của bạn gần Medina và vùng lõi du lịch thì Casa Port là tốt nhất, ra khỏi ga bạn chỉ việc đi bộ vài phút nữa là tới nơi cũng như tránh gặp phải mấy tay tài xế taxi kì kèo giá rất đặc trưng ở Maroc.
Taxi đưa mình qua những con phố sơn trắng trông chẳng khác trời Âu để tới Khách sạn Rio - một khách sạn tồi tàn hơn nhiều so với quảng cáo. Đi nhiều nơi trên thế giới mình mới thấy nhà nghỉ ở Việt Nam cũng đủ hạ đo ván mấy khách sạn kiểu này. Chỉ được cái gần, vì vài bước đi bộ là tới Quảng trường Liên Hợp Quốc hay Medina, và ở ngoài cũng có nhiều nhà hàng - nhưng đó lại là một điều thất vọng khác ở Maroc - các quán ăn ở đây chủ yếu phục vụ mấy món toàn cầu như sandwich, kebab, pasta chứ ít thấy bóng dáng đặc sản đâu cả.
Sắp xếp xong xuôi đồ đạc thì mình ra mua nước, và cú sốc đầu tiên là một bà cụ đứng ở tiệm tạp hóa xin đểu. Dù sao với vốn ngôn ngữ bằng không, chúng ta cứ lờ đi là xong chuyện, nhưng cũng thật kỳ lạ khi những người xin đểu họ luôn kiên trì xổ ra một tràng âm thanh mà đối phương chả hiểu gì.
Giờ chúng ta bước vào phần chính, những con phố ở Casablanca.
Nếu bạn nghe bài hát Casablanca, và cảm thấy như mình đang đi lạc trong một thước phim cũ từ thế kỷ XX, thì cảm giác đó có thể tái hiện ở ngoài đời như vậy. Những dãy phố sơn trắng và thâm thấp, những đoàn tàu điện dọc ngang. Trên hết, những biển hiệu tiếng Pháp khiến nó trở nên cinéma hơn.
Vào ngày cuối cùng trước khi trở về nhà, ngồi trên xe máy inDrive và được tài xế chở băng băng qua những đại lộ dọc Đại Tây Dương khiến cho lũ chim bồ câu phải bay hoảng loạn, và nắng loang loáng trên những nóc xe hơi, ta không thể nào mô tả nổi cái cảnh tựa phim hay game lúc ấy đâu. Mình nghĩ một phần vì thành phố này không quá kẹt xe để xe máy len lỏi nhanh, nhưng cũng không hề yên ắng buồn tẻ.
Một cách ngắn gọn, thành phố này có vibe và gu rất riêng. Người ta thường thấy Casablanca không giàu văn hóa để phải khám phá quá lâu, nhưng chỉ cần chiếc tên thơ và cảnh phố này đã đủ để làm nên cái nét riêng đó rồi.
Thánh đường Hassan II
Hoàng hôn bên sóng nước
Mình không khỏi hăm hở chạy ra Thánh đường Hassan II nổi tiếng nhất thành phố để đến bên bờ Đại Tây Dương trong những giờ đầu tiên. Đây cũng là điểm cực tây nhất mình đặt chân tới trước khi đến Marrakech.
Nắng chiều trải khắp lên mặt đại dương, những gợn sóng nước vỗ nhè nhẹ lên bờ kè, và làn sương mờ che khuất bóng Hải đăng El Hank xa xa.
Mọi mệt mỏi của hành trình bay dài dường như tan biến. Thời tiết đẹp mê và cảnh vật tài tình. Không có bóng dáng vội vã, không có những thứ ồn ào tạp nham chèo kéo mà những địa điểm du lịch nổi tiếng thường có. Con người châu Á xa lạ đơn giản đã được thưởng thức trọn vẹn không gian này.
Ánh hoàng hôn vàng phủ lên những bóng người đang tản bộ hay thư giãn bên bờ biển, và vị khách xa lạ cảm thấy vô cùng thoải mái khi dễ dàng hòa chung dòng người bản địa lúc ấy.
Mình cũng may mắn khi ngày đặt chân đến Maroc trùng với ngày rằm, và khoảnh khắc mặt trăng to tròn vành vạnh lơ lưng bên ngọn tháp đẹp một cách siêu thực, lại được tô thêm phần lãng mạn bởi làn gió biển lành lạnh cuối năm.
Kiến trúc hớp hồn
Vào ngày cuối ở Maroc, mình lại đi dọc bờ biển và đến thánh đường một lần nữa, nhưng lần này mình quyết định vào bên trong khuôn viên rộng lớn để chiêm ngưỡng, quả nhiên mọi thứ không khiến ta thất vọng. Ngay cả việc tham quan cũng chỉ là một sự tình cờ, khi mình đã nán lại đủ lâu để thấy cánh cổng mở đón mọi người lúc giờ cầu nguyện.
Quảng trường rộng lớn như tô thêm vẻ tráng lệ cho thánh đường.
Khi bước vào bên trong và ngước mắt nhìn lên, bạn không thể không trầm trồ trước sự tỉ mỉ đến từng chi tiết cho một khối kiến trúc đồ sộ đến vậy: những mái vòm, những chạm khắc và những họa tiết trên tường, chúng đều được làm thủ công. Toàn thánh đường ánh lên như dát vàng dưới bầu trời chạng vạng ngả xanh sâu thẳm.
Ngay như việc quan sát người bản địa cởi giày dép và nô nức ùa vào giờ hành lễ cũng đã là một trải nghiệm!
Sau tất cả, thì mình lại thất thểu trở về khách sạn một mình khi trời đã nhá nhem tối, và tay lái xe lại cho mình được thấy cảnh thành phố về đêm đầy sống động trôi qua loang loáng trước mắt.
Khu trung tâm
Vào ngày cuối ở Maroc, mình trú tại Khách sạn Cadé - lần này thì sự lựa chọn tốt hơn một tí, chỉ một tí cũng đủ, mặc dù sự thoải mái là khó có thể có với chiếc giường choán hết gian phòng, chừa lại một khoảng bé tí cho cái bàn và chỗ để vali, còn ổ khóa tay thì mỗi lần phải dùng hết sức gây ra một tiếng động kinh hồn. Cạnh khách sạn là quán bán bánh mì Maroc, kiểu bánh mì Pháp giống Việt Nam nhưng không mấy đặc sắc - với nhân kebab ăn kèm khoai tây chiên.
Dù sao thì khách sạn cũng chỉ cách các địa điểm nổi tiếng vài ô phố, và cảm giác ngồi sau xe lướt băng băng trên Đại lộ Hassan II hay Rachidi rất yomost khi ta thấy hết thảy những kiến trúc đặc trưng xếp nối tiếp nhau, trong một ngày nhiều mây nắng nhẹ.
Nhà thờ Thánh tâm Casablanca
Đầu tiên là Nhà thờ Thánh tâm Casablanca (Église du Sacré-Cœur) - chính xác hơn nơi đây đã từng là nhà thờ cho đến khi Maroc giành được độc lập năm 1956, sau đó nó trở thành một trung tâm văn hóa mở cửa tự do cho mọi người.
Tại đây đã diễn ra nhiều buổi triển lãm và hòa nhạc, ở bên trong bạn sẽ không thấy những hàng ghế, Thánh Giá hay tượng Chúa, thay vào đó là một không gian sâu thăm thẳm, với những ô cửa sổ màu phía trên như những vì sao.
Công viên Liên đoàn Ả Rập
Đi bộ một chút là tới Công viên Liên đoàn Ả Rập (Parc de la Ligue arabe) xanh mát với hàng cọ thẳng tắp và những bóng cây sanh đan vào nhau. Người dân bản địa có một nơi trú ẩn bình yên, và người du khách có thêm mấy pô ảnh đẹp.
Quảng trường Mohammed V
Một trong những địa điểm khiến mình phải quay lại ngoái nhìn, đó là Tòa án (Palais de Justice) với dải trang trí màu xanh lá trên tường trắng điển hình, phía trước là Quảng trường Mohammed V với số lượng bồ câu nhiều không tưởng. Một số nơi nhiều bồ câu tương tự mình đã từng ghé là Tu viện Gandantegchinlen hay ở Yangon.
Đứng giữa đàn bồ câu và chờ tụi nó đồng loạt vỗ cánh thì thú vị đấy, nhưng khi bạn bị tụi nó ị lên đầu và phải chạy ra nhà vệ sinh gần đó gấp thì không vui chút nào. May thay mình gặp chị lao công hiếu khách chỉ chỗ rửa tay, dù đôi bên chẳng hiểu nhau tí gì.
Và mình chào tạm biệt Maroc vào một buổi sáng đẹp trời ở Casablanca. Đến Ga Casa Voyageurs vừa khít lúc tàu chuẩn bị khởi hành. Chuyến tàu đông kín người nên không có chỗ ngồi, và lúc cuối gần đến sân bay thì tàu sẽ chạy rề rề trong tầm mười phút liền. Hãng bay Saudia cũng kịp tạo thêm một phiền toái lúc xếp hàng khác, và mình bị xếp vào ghế cuối ngồi cạnh một tay hành khách to mập có thói quen gác chân lên bàn ăn - kết thúc một hành trình không hề dịu dàng chút nào.
Bình luận
Bài viết này là một phần của series Maroc.
© Zuyet Awarmatik

