Hà Nội
Một chuyến đi đầy sự tình cờ và âm nhạc của tuổi 24 có lẽ đáng nhớ hơn rất nhiều những chuyến đi khác về sau này.
Hồ Hoàn Kiếm
"Cầu Thê Húc màu son, cong cong như con tôm, dẫn vào Đền Ngọc Sơn. Mái đền lấp ló bên gốc đa già, rễ lá xum xuê. Xa một chút là Tháp Rùa, tường rêu cổ kính, xây trên gò đất cỏ mọc xanh um." - Tiếng Việt Lớp 2, giai đoạn 1980 - 2003
Viết một bài nào đó trong khoảng thời gian bận rộn là một điều xa xỉ, nhưng những bài hát trong playlist như đang nài nỉ mình dành thời gian cho những ngày của mười năm trước. Russian Roulette, Galaxy, Sleepless Night, Phố Không Em, mấy giai điệu nhắc lại những ngày tháng thanh xuân xưa cũ.
Một chuyến bay ba tiếng ba mươi phút từ Singapore đến Hà Nội với tuổi 24 không phải là dài, nó lại là một công ba việc nữa chứ: nhân việc dự đám cưới bạn mà có dịp lần đầu ra Hà Nội, và gặp (những) cô gái Tinder match bằng việc đổi địa điểm trên app: ôi cái thời chỉ có thể làm bạn từ xa nên một cuộc hẹn đã là hữu duyên (phải có lý do gì đấy khiến những tình huống thẳng hàng và đủ thôi thúc con người thực hiện). Một người gốc Bắc nhưng chưa bao giờ về quê, nên đây sẽ là lần đầu tiên được trải nghiệm miền Bắc thật sự, khi đi thì háo hức, khi viết cũng không kém.
Có hai điều không dễ: nhớ lại những chuyện xưa cũ và chọn một tông giọng cho bài viết. Mình còn phải tra lại hộp thư để biết những địa điểm hồi đó ở đâu, và giờ nếu mở Google Maps thì có những nơi đã thay tên đổi họ. Ngoài ra, nhìn lại những tấm ảnh không lấy gì làm đẹp của thời đó cũng khiến việc chọn ảnh khó khăn hơn (vậy mà ngày ấy lắm like khủng, thời nay có người lướt qua xem còn hiếm nữa).
Dạo quanh Hoàn Kiếm
Máy bay đáp tại Nội Bài vào chiều tối và phải ngồi trên xe thêm một đoạn đường dài nữa, thì việc đầu tiên sau khi check in luôn là kiếm gì đó ăn. Mình có đặt hai khách sạn, chỗ đầu tiên ở Hàng Quạt và chỗ thứ hai ở cùng đám bạn tại Hàng Bè. Ở gần Hồ Gươm luôn thoải mái vì không phải di chuyển bằng xe, chỉ cần đi bộ quanh là đã bốn bề hàng quán, và cũng bởi thời điểm đó phố đi bộ vừa khai trương nên khá nhộn nhịp.
Món đầu tiên? Một cửa hàng bún chả vô danh ngay vỉa hè. Sau đó là ra Hồ Gươm, ngắm Cầu Thê Húc và Tháp Rùa lập lòe trong ánh sáng không dịu mắt lắm. Lúc đó thấy người ta kéo co nhảy dây giữa đường thật nhộn nhịp, nhưng mình chưa có dịp thấy một nhóm dance group nào, hay cảnh ghép đôi với những cô gái xinh như mộng thường thấy trên reels.
Một cuốc xe ôm
Ngày thứ hai tại Hà Nội sẽ hoàn toàn dành cho du lịch và gặp gỡ. Ban đầu mình cũng định chỉ đi bộ loanh quanh, rồi bắt xe ôm từ điểm này qua điểm khác, không có kế hoạch gì mấy trong đầu. Vào thời điểm đó, hưởng lương Singapore mà chi tiền Việt thì có khác gì ‘quý tộc’ đâu, nên việc đi đâu mua gì đều chẳng có giới hạn cho lắm.
Đang đi dạo một hồi thì có một ông chú tới bắt chuyện và ngỏ ý chở đi loanh quanh Hà Nội ‘miễn phí’. Cuối cùng mới ngỡ ra là chẳng có gì miễn phí trên đời: từ đó về sau trong mọi chuyến đi mình đều từ chối mọi lời mời trên đường. Dù sao hôm đó cũng đi khá đủ những nơi một vị du khách cần đến, nên thôi cũng hoan hỉ đi.
Đây là Nhà thờ Lớn, kia là Chùa Một Cột.
Một buổi sáng khá đẹp trời để chụp được vài tấm ảnh tới giờ trông không quá tệ, như ở trước Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Thời đó Tòa nhà Quốc hội cũng mới khánh thành năm 2014, đối diện là Phủ Chủ tịch sơn màu vàng ươm kín cổng cao tường.
Ông xe ôm giả vờ tốt bụng đưa mình tham quan Đền Quán Thánh - một trong bốn đền của Thăng Long Tứ Trấn, Chùa Trấn Quốc, Chùa Kim Liên cạnh Hồ Tây và Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Lúc đó với chiếc máy ảnh D3300 và lens kit cà tàng, những tấm hình trông chả có gì thú vị, chỉ đơn thuần là chụp lại địa điểm. Bộ đồ nghề này tỏ ra khá vất vả trong một ngày nhiều mây. Thời đó người ta cũng không du lịch nhiều, vào các đền thờ vẫn thấy được sự vắng lặng trang nghiêm.
Những cuộc hẹn
Sau khi xong buổi sáng đóng vai du khách thì chiều mình có hẹn với người bạn trên app. Những phần đáng nhớ nhất của chuyến đi thì lại tuyệt nhiên chẳng có tấm ảnh nào, vì hồi đó vốn không để tâm chụp lại những chuyện bình thường xung quanh. Mình ngồi đợi tại một quán nước ven đường gần Phở Thìn, trải nghiệm ngồi ghế đẩu thấp đúng chất Hà Nội và ngạc nhiên khi thấy những thanh niên vào quán chỉ để châm điếu thuốc lào, lâu lâu lại văng vẳng tiếng chửi tục ngoài đường.
Người ta hát ‘Tháng 8 mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ?’, nhưng đó phải là tháng 8 Âm lịch, chứ thời tiết Hà Nội tháng 8 - 9 Dương lịch cũng chẳng khác mấy Sài Gòn: trời nhiều mây kèm những cơn mưa ban ngày. Rồi bạn tình nguyện chở mà mình không có mũ bảo hiểm (đúng kiểu phía sau một cô gái), cùng ghé ăn bánh ở Madame Hương Lý Thường Kiệt (giờ vẫn còn cơ sở này) và hàn huyên đủ chuyện. Mình có chụp bạn một tấm lúc đó, giờ nhìn lại thấy ngày xưa chụp dở quá, cứ bị lệch tím vàng thế nào ấy. Dẫu sao, bay hẳn một quãng đường dài chỉ để ăn ở một tiệm bánh (và ngồi sau xe không mũ bảo hiểm) cũng đã là một cái duyên rồi.
Vào tối lại có hẹn với một bạn khác nữa (để giải quyết hết các cuộc hẹn trong một ngày). Mình đứng đợi tại một cửa hàng Circle K ở Bát Sứ, cái thời mà cửa hàng tiện lợi bắt đầu chiếm sóng tại Việt Nam. Lần này mình là người chở - một trải nghiệm kỳ lạ khác, vì đã lâu không chở ai lại còn vi vu ở một thành phố xa lạ không rành đường. Câu chuyện tại quán The Coffee House nọ cũng không quá đặc biệt, trừ việc không biết bằng cách nào, dù xác suất rất nhỏ, lại tình cờ bắt gặp một người bạn khác giữa thành phố lớn này. Rồi lại vòng qua Tạ Hiện và Hàng Mã những ngày Trung Thu, kết thúc một ngày dài lộn xộn.
Mình đọc lại mấy tin nhắn cũ, thấy thời đó mình nhắn tin như đấm vào mắt người đọc, chẳng có sticker, cũng chẳng tỏ ra nhẹ nhàng an ủi EQ cao gì cả, vậy mà người ta vẫn rep hay thật. Nhưng được cái lúc đó hay tự nhận là bác sĩ tâm lý với cả thùng rác tâm sự. Quả là thời thế đổi thay, mười năm chẳng ít, thời nay còn ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi như vậy, hoặc chỉ cần một ‘mishap’ nhỏ giữa chừng là người ta đã ngừng nhắn luôn. Với cả ngày xưa add friend ai thì nguyên cái Facebook biết, giờ có đăng bài chưa chắc bạn bè đã thấy vì thuật toán.
Ngày cuối ở Hà Nội
Thời điểm 2016 cũng là lúc Grab và Uber mới đặt chân đến Việt Nam, một cuốc xe thời đó chỉ tốn 20.000 đồng mà thôi. Hôm nay mình không đi xe ôm nào nữa, mà đi hoàn toàn bằng hai ứng dụng này, nhờ chỉ giáo từ người bạn Tinder.
Sau khi dự đám cưới bạn buổi sáng thì mình có dịp lê la dưới chân Cầu Long Biên, rồi buổi chiều một mình lên quán cà phê tầng thượng của Khách sạn Sofitel Plaza (ngay tháng 10 năm đó đổi tên thành Pan Pacific) để chụp ảnh Đường Thanh Niên. Thời đó nhìn ảnh trên mạng của con đường vắt cong giữa hai hồ thì mê lắm nên nhất định phải lên chụp, mà khi mình chụp thì cũng chẳng được như trên mạng. Mình còn nhớ đã bắt Grab để tới đây và được một chị kia chở, cuốc xe có hơn mười mấy ngàn vậy mà chị đã cảm ơn rối rít ghê lắm - đúng là bình minh thời kỳ đặt xe nên dịch vụ không thể chê.
Rời Sofitel, mình có cuộc hẹn cuối với người bạn đụng mặt tình cờ kia. Cuộc trò chuyện diễn ra trong một quán cà phê nhỏ tên e-Tea, nơi đang có phiên chợ bán đồ thủ công, mà giờ quán cũng đã dẹp tiệm. Có lẽ do thèm người mà lắm cuộc hẹn đến thế, vì ở Singapore làm gì có những thứ ngẫu nhiên và tùy hứng như vậy, cũng chẳng có không gian nào mang vibe như vậy. Mình vẫn còn giữ cái túi nhỏ mua ở phiên chợ đó trong hộc bàn; năm đó nghĩ sẽ tặng ai đó nếu có gấu, mà giờ vẫn chưa tặng được cho ai.
Sáng ngày cuối, mình lên chuyến bay trở về những ngày tháng đều đều ở Singapore, trong lòng nặng trĩu vì có quá nhiều cảm xúc dồn dập khác xa với thực tại, vả lại đó cũng là những ngày phải đi tìm việc mới - đầy mông lung như một chiếc lá giữa cơn lốc xoáy vậy.
Bình luận
Bài viết này là một phần của series Việt Nam.

